Google
.:Welcome to my Forum:.
.:Chào mừng bạn đến với Google Forum:.
_______________________________________
>>>Nếu là thành viên thì bạn hãy đăng nhập.
>>>Nếu là khách thì bạn hãy đăng ký, nếu bạn không đăng ký thì bạn vẫn có quyền thấy, bầu chọn và trả lời trong tất cả các topic của Google Forum.

Google

-=:{Google.Forumvi.Com}:=-
 
CalendarIndexTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Poll
Con vật mà bạn thích là con gì?
 Chó
 Mèo
 Chim
 
 Khỉ
 Sư tử
 Đại bàng
 Các con khác...
Xem kết quả
Latest topics
Top posters
manchester_united (127)
 
Admin (76)
 
not_perfect_angel2402 (17)
 
britneylinhxinh (10)
 
gianggiangonline (3)
 
Evil_Monster193 (2)
 
chicken_lun_truong (1)
 
thuvip12334 (1)
 
kingofdrak (1)
 
Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 6 người, vào ngày 12/07/13, 08:06 pm
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search

Share|

Buổi học cuối cùng - Alphonse Daude

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
10/08/10, 08:13 pm
Google
Admin
Sinh viên đại học
Sinh viên đại học
Tổng số bài gửi : 76
VNĐ : 5300
Ngày gia nhập : 30/07/2010
Tuổi : 18
Đến từ : Google
Huy chương :

Xem lý lịch thành viên http://google.forumvi.com
Bài gửiTiêu đề: Buổi học cuối cùng - Alphonse Daude

Sáng nay tôi đi học muộn và rất sợ một trận quở mắng. Thầy Hamel
nói rằng sẽ kiểm tra chúng tôi về phân từ mà tôi thì chưa biết một chữ
nào cả. Tôi định trốn học và chơi cả ngày ở ngoài trời. Hôm nay trời ấm
và quang đãng. Chim hót líu lo bên bìa rừng, và quân Phổ đang tập luyện
trong cánh đồng sau xưởng cưa. Những thứ này thực sự hấp dẫn hơn quy tắc
về phân từ, nhưng tôi vẫn có đủ sức mạnh để kháng cự và chạy vội đến
trường.Khi tôi đi ngang qua toà thị chính, một đám đông đang tụ tập
trước bảng thông báo. Suốt hai năm qua chúng tôi đã đón nhận toàn tin
xấu tại đây : những cuộc chiến bại, những cuộc tuyển lính, những lệnh
của sỹ quan chỉ huy. Tôi tự nhủ, vẫn không dừng lại :
‘Còn gì có thể xảy ra bây giờ được nữa ?’
Khi tôi chạy nhanh hết sức lực, bác thợ rèn Wachter đang đứng đó đọc bảng tin cùng với người thợ học việc, gọi với theo tôi:
‘Này nhóc, chạy nhanh làm gì, kiểu gì thì cháu cũng đến trường sớm thôi’.
Tôi nghĩ bác ấy giễu tôi, và chạy bở hơi
tai đến tận chiếc vườn nhỏ của thày Hamel. Bình thường thì từ phố có thể
nghe thấy tiếng huyên náo ở đây mỗi khi vào học, tiếng đóng mở bàn,
tiếng học sinh đồng thanh đọc bài trong khi tay bịt tai để hiểu bài hơn,
và tiếng thày giáo gõ thước trên bàn. Nhưng nay sao yên tĩnh quá ! Tôi
đã định đến chỗ ngồi trốn không để thày giáo thấy, nhưng hôm nay mọi thứ
đều yên ắng như sáng chủ nhật vậy. Qua cửa sổ tôi thấy bạn bè đã vào
chỗ ngồi, và thầy Hamel đi lên đi xuống, tay cầm chiếc thước sắt đáng
sợ. Tôi phải mở cửa và đi vào trước mặt mọi người. Bạn có thể tưởng
tượng tôi ngượng chín mặt và sợ hãi như thế nào.
Nhưng không có gì xảy ra cả. Thày Hamel thấy tôi và ân cần bảo tôi:
‘ Vào chỗ nhanh lên. Cả lớp đã bắt đầu mà không có em rồi ‘.
Tôi trèo qua ghế và ngồi vào bàn. Đến khi đó, khi đã bớt sợ, tôi mới
nhận thấy thày giáo đang mặc chiếc áo khoác xanh, chiếc áo sơ mi xếp
nếp, đội chiếc mũ thêu bằng lụa đen mà thầy không bao giờ mặc trừ những
ngày thanh tra và những ngày trao giải thưởng. Ngoài ra trường hôm nay
trông thật lạ và trang trọng. Nhưng điều ngạc nhiên nhất đối với tôi là,
trên những chiếc ghế đen trước đây luôn luôn trống vắng, nhiều dân làng
đang ngồi và cũng yên lặng như chúng tôi; ông già Hauser với chiếc mũ
ba góc, ông thị trưởng cũ, bác đưa thư cũ, và vài người khác. Mọi người
trông có vẻ buồn bã, ông Hauser mang theo một quyển sách vỡ lòng cũ kỹ,
mép đã nhàu nát, ông mở rộng sách trên đầu gối và đặt đôi kính ngang
trang sách.
Khi tôi phân vân chưa rõ mọi chuyện thì thày Hamel ngồi lên ghế, và
vẫn với giọng nghiêm nghị, hiền lành như mọi ngày, thầy nói :
‘Các em thân mến, đây là bài học cuối cùng mà thầy dạy các em. Lệnh
mới đến từ Berlin chỉ cho phép dạy tiếng Đức trong các trường ở Alsace
và Lorraine. Thày giáo mới sẽ đến đây ngày mai. Đây là bài học tiếng
Pháp cuối cùng của các em. Thầy mong các em sẽ chăm chú.’
Những lời này như làm tôi thấy như bị sét đánh ! Những người tội
nghiệp, đó chính là những gì người ta đã yết thị tại toà thị chính !
Bài học tiếng Pháp cuối cùng của tôi ! Tại sao, khi hầu như tôi không
biết viết ! Tôi sẽ không bao giờ được học thêm gì nữa. Thế là phải dừng
lại ở đây thôi sao ! Ôi, thật ân hận vì những lần không học bài đi tìm
trứng chim hoặc đi trượt trên *** ! Đống sách của tôi, mà vừa một lát
trước đây tôi còn thấy thật phiền nhiễu, thật khó để mang vác, rồi ngữ
pháp, rồi câu chuyện về các thánh, nay trở thành những người bạn cũ mà
tôi không thể từ bỏ được. Cả thầy Hamel nữa, cái ý nghĩ rằng thầy sắp đi
xa, rằng tôi sẽ không bao giờ được gặp thầy nữa, làm tôi quên hết tất
cả về chiếc thước và tính cáu kỉnh của thầy.
Thật tội nghiệp thày ! Thầy đã diện bộ quần áo đẹp chủ nhật để dạy
buổi học cuối cùng này, và tôi đã hiểu tại sao những người già trong
làng lại đến đây ngồi, ở cuối căn phòng. Bởi vì họ cũng thấy buồn không
được đến ngôi trường này nữa. Đó là cách họ cảm ơn vị thầy giáo đã phục
vụ tận tuỵ suốt bốn mươi năm qua, và để tỏ lòng tôn kính với đất nước
nay đã không còn là của họ.
Khi đang suy nghĩ về những điều này, tôi thấy mình bị gọi tên. Đến
lượt tôi phải đọc thuộc lòng. Làm sao tôi có thể đọc đến hết cái quy tắc
đáng sợ về phân từ ấy, rõ ràng, dõng dạc mà không phạm lỗi ? Tôi rối
trí ngay từ những từ đầu tiên và đứng đó, tay nắm chặt bàn, tim đập
thình thịch, không dám ngẩng đầu lên. Tôi nghe thấy thầy Hamel nói:
‘Thầy sẽ không mắng em đâu. Em bị phạt thế đủ rồi. Ngày nào chúng ta
cũng tự nhủ : mình còn nhiều thời gian lắm, mai hãy học. Và em thấy cái
gì đã đến rồi đấy. Đó là bất hạnh của vùng Alsace, vốn luôn hoãn việc
học hành lại ngày mai. Và người ta có quyền nói: Gớm các ông giả vờ làm
người Pháp nhưng lại chẳng biết đọc cũng không biết viết ngôn ngữ của
các ông. Nhưng dù sao, tội nghiệp, không phải em là người có lỗi nhất.
Tất cả chúng ta đều có nhiều điều đáng trách.’
‘Cha mẹ các em đã không quá lo lắng về chuyện học hành của các em. Họ
thích các em làm việc ở nông trại hoặc nhà máy, như vậy có thể thêm
được chút tiền. Còn thầy ư ? Thầy cũng đáng trách. Có phải thầy đã
thường xuyên bắt các em tưới hoa thay vì dạy học không ? Khi thầy muốn
đi câu cá, có phải thầy đã không ngại ngần cho các em nghỉ học không ?’
Rồi từ chuyện này sang chuyện khác, thầy Hamel tiếp tục nói chuyện về
tiếng Pháp, rằng đó là ngôn ngữ đẹp nhất, rõ ràng nhất, logic nhất trên
thế giới, rằng chúng tôi phải giữ gìn và không được quên nó, vì khi một
dân tộc bị nô dịch, chừng nào họ còn giữ được tiếng nói là họ còn giữ
được chiếc chìa khoá thoát khỏi ngục tù. Rồi thầy mở sách ngữ pháp và
giảng bài. Tôi thấy rất ngạc nhiên vì mình hoàn toàn hiểu bài. Những gì
thầy giảng thật dễ hiểu làm sao! Tôi nhận thấy mình chưa bao giờ nghe
giảng chăm chú như vậy, và cũng chưa bao giờ thầy giảng nhiệt tình như
thế. Có vẻ như người thầy tội nghiệp muốn truyền cho chúng tôi tất cả
những gì thầy biết trước khi ra đi, và muốn đặt hết vào đầu chúng tôi
chỉ trong chốc lát.
Sau bài học ngữ pháp, chúng tôi học viết. Hôm ấy thầy Hamel đã chuẩn
bị cho chúng tôi những bản mẫu mới, trên đó có những chữ tròn trịa:
France, Alsace, France, Alsace. Chúng trông như những lá cờ nhỏ phấp
phới trong lớp học, treo trên những thanh trên bàn học của chúng tôi.
Phải thấy là mọi người đều làm việc chăm chú ! Và yên lặng là sao ! Chỉ
nghe thấy tiếng bút viết cọt kẹt trên giấy. Có lúc có mấy con bọ bay
vào, nhưng không ai để ý đến chúng, kể cả những cậu nhỏ nhất đang chăm
chú vạch những nét ngoằn ngoèo như thể đó là tiếng Pháp vậy.
Trên mái nhà bọn bồ câu khẽ cúc cu, và tôi tự nhủ :
‘Liệu họ có bắt cả những con bồ câu phải gáy bằng tiếng Đức không ?’
Khi nào tôi ngẩng đầu lên khỏi trang vở cũng thấy thầy Hamel ngồi bất
động trên ghế, đăm chiêu nhìn những thứ xung quạh, như thể thầy muốn
khắc sâu vào đầu hình ảnh mọi vật trong cái phòng học bé nhỏ này. Thử
nghĩ xem, suốt bốn mươi năm qua thầy đã ở chỗ này, với chiếc vườn ngoài
cửa sổ và lớp học trước mặt, y như bây giờ. Chỉ có bàn ghế bị mòn đi
cùng năm tháng, những cây óc chó trong vườn đã cao hơn, cây hoa bia mà
thầy tự tay trồng đã chăng hoa quanh cửa sổ lên đến tận ngói. Hẳn thầy
đau lòng biết bao khi bỏ lại tất cả những thứ này, khi nghe tiếng em gái
thầy đi lại ở căn phòng phía trên gói ghém hành lý ! Vì họ phải đi khỏi
đây mãi mãi vào ngày mai.
Dù vậy thầy vẫn có đủ can đảm để giảng tới tận bài cuối cùng. Sau giờ
học viết chúng tôi học Lịch sử, và sau đó những em nhỏ hát ba, be bi,
bo, bu. Dưới kia, cuối lớp học, ông già Hauser đã đeo kính vào, hai tay
cầm cuốn sách vỡ lòng, cũng đang đánh vần cùng với chúng. Ông ấy cũng
đang khóc, giọng run run vì xúc động. Nghe giọng ông ấy buồn cười quá mà
chúng tôi vừa muốn cười vừa muốn khóc. Tôi sẽ nhớ mãi bài học cuối cùng
này !
Bỗng nhiên đồng hồ nhà thờ điểm mười hai giờ. Cùng lúc tiếng kèn
trumpet của quân Phổ trở về sau cuộc tập luyện vọng lên dưới cửa sổ.
Thầy Hamel đứng dậy, nhợt nhạt. Tôi chưa bao giờ thấy thầy cao như thế.
‘Các bạn của tôi’ thày nói, ‘tôi… tôi…’ nhưng một thứ gì đó đã làm
thày nghẹn lại, không nói tiếp được nữa. Thầy quay lại bảng, lấy một mẩu
phấn, tì bằng hết sức lực và viết thật to :
‘Vive la France’
Rồi thầy đứng đó, đầu tựa vào tường, tay ra hiệu cho chúng tôi, không nói một lời :
‘Hết giờ rồi, mọi người về thôi’.
10/08/10, 08:33 pm
White House
manchester_united
Phó giáo sư
Phó giáo sư
Tổng số bài gửi : 127
Người yêu : Cao Trần Khánh Phương
VNĐ : 5591
Ngày gia nhập : 30/07/2010
Tuổi : 18
Đến từ : White House
Huy chương :


Xem lý lịch thành viên
Bài gửiTiêu đề: Re: Buổi học cuối cùng - Alphonse Daude

bạn trình bày xấu quá!!! lol!
12/08/10, 06:45 pm
Nha Trang
britneylinhxinh
Bé đi nhà trẻ
Bé đi nhà trẻ
Tổng số bài gửi : 10
Người yêu : Google
VNĐ : 4706
Ngày gia nhập : 02/08/2010
Tuổi : 19
Đến từ : Nha Trang
Xem lý lịch thành viên
Bài gửiTiêu đề: Re: Buổi học cuối cùng - Alphonse Daude

xấu thiệt đó kinh tởn hihi Mad
13/08/10, 04:08 pm
Nha Trang
not_perfect_angel2402
Bé đi nhà trẻ
Bé đi nhà trẻ
Tổng số bài gửi : 17
Người yêu : NMT
VNĐ : 4730
Ngày gia nhập : 30/07/2010
Tuổi : 18
Đến từ : Nha Trang
Xem lý lịch thành viên http://me.zing.vn/not_perfect_angel2402/profile
Bài gửiTiêu đề: Re: Buổi học cuối cùng - Alphonse Daude

sao rãnh đi post cái bài này lên zị
15/08/10, 09:55 am
White House
manchester_united
Phó giáo sư
Phó giáo sư
Tổng số bài gửi : 127
Người yêu : Cao Trần Khánh Phương
VNĐ : 5591
Ngày gia nhập : 30/07/2010
Tuổi : 18
Đến từ : White House
Huy chương :


Xem lý lịch thành viên
Bài gửiTiêu đề: Re: Buổi học cuối cùng - Alphonse Daude

trời, thẳng khỉ post có có nhiều point, cái này trên mạng có đầy
Today at 12:56 am
Sponsored content
Bài gửiTiêu đề: Re: Buổi học cuối cùng - Alphonse Daude

Buổi học cuối cùng - Alphonse Daude

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang




Quyền của bạnVề Đầu Trang
Bạn không có quyền trả lời bài viết